Maguire bị cấm thêm 1 trận: Man Utd có cơ sở bức xúc về tính nhất quán của FA
Người hâm mộ Manchester United đang thể hiện sự bất bình với Liên đoàn Bóng đá Anh (FA) sau khi cơ quan này tăng thêm một trận vào lệnh cấm đối với Harry Maguire, khiến trung vệ này sẽ vắng mặt trong …
Người hâm mộ Manchester United đang thể hiện sự bất bình với Liên đoàn Bóng đá Anh (FA) sau khi cơ quan này tăng thêm một trận vào lệnh cấm đối với Harry Maguire, khiến trung vệ này sẽ vắng mặt trong trận đấu quan trọng gặp Chelsea vào thứ Bảy.
Sự việc bắt nguồn từ trận hòa 2-2 giữa Manchester United và Bournemouth tháng trước, khi Maguire nhận thẻ đỏ trực tiếp từ trọng tài Stuart Atwell do lỗi ngăn cản cơ hội ghi bàn rõ rệt với Evanilson. Hậu quả, anh phải ngồi ngoài trận thua 2-1 trước Leeds United trên sân nhà.
Tuy nhiên, điểm gây tranh cãi nằm ở quyết định bổ sung lệnh cấm. FA đã phán quyết Maguire nhận thêm 1 trận cấm và khoản phạt 30.000 bảng sau khi sử dụng lời lẽ thô tục với trợ lý trọng tài thứ tư Matt Donohue sau khi bị đuổi khỏi sân tại Vitality Stadium.
Theo cáo buộc được FA đưa ra ngày 1/4, Maguire bị buộc tội “có hành vi không đúng mực và/hoặc dùng lời lẽ xúc phạm, thô tục với trợ lý trọng tài thứ tư sau khi bị đuổi khỏi sân”.
Biên bản từ trợ lý trọng tài Donohue ghi lại: “Khi Maguire rời sân, anh ta tiếp cận tôi và hét lên ‘Các người thật buồn cười. Tất cả các người đều là một trò cười’.”
Trong bản tường trình viết tay, Maguire phủ nhận hướng những lời nói này về phía Donohue hay bất kỳ trọng tài nào: “Khi tôi rời sân sau khi bị đuổi, tôi đã nói gì đó đại loại như ‘thật là một trò cười’. Tôi chắc chắn mình không gọi trợ lý trọng tài thứ tư hay bất kỳ trọng tài nào là trò cười.”
Vấn đề cốt lõi mà người hâm mộ Manchester United đặt ra là tính nhất quán trong công tác xử phạt của FA. Câu hỏi được đặt ra: Tại sao hàng trăm cầu thủ Premier League khác không bị cấm vì những phát ngôn tương tự trong mùa giải này và các mùa trước?
Thực tế cho thấy nhiều tình huống tương tự đã không bị xử lý: Cole Palmer gọi Paul Tierney là “thằng khốn nạn “, Virgil van Dijk chửi Andy Madley là “đồ thủ dâm”, hay Cristian Romero với phát ngôn ám chỉ mối quan hệ với mẹ của Craig Pawson.
Điểm khác biệt trong trường hợp của Maguire không nằm ở mức độ nghiêm trọng của phát ngôn, mà ở việc Donohue – người được mô tả là câu nệ luật lệ – đã báo cáo sự việc lên PGMOL thay vì làm ngơ theo quy tắc bất thành văn trong công tác trọng tài tại Premier League.
Trường hợp của Rodri sau trận hòa 2-2 giữa Manchester City và Tottenham vào tháng Hai cũng được đem ra so sánh. Tiền vệ này phát biểu: “Tôi biết chúng tôi đã thắng quá nhiều và người ta không muốn chúng tôi thắng, nhưng trọng tài phải trung lập” – lời chỉ trích nhằm vào trọng tài Rob Jones, nhưng không bị cấm.
Sự thiếu nhất quán này chính là cơ sở hợp lý cho những bức xúc từ phía Manchester United, dù những thuyết âm mưu quá đà là không cần thiết. Vấn đề không phải là Maguire đúng hay sai, mà là tiêu chuẩn xử phạt cần được áp dụng đồng đều cho tất cả cầu thủ trong cùng tình huống.